Thế là HLU của tôi tròn 30 tuổi…

Đã gần một năm rưỡi kể từ ngày tôi đứng ở Hội trường nhà D dự Lễ tốt nghiệp và chia tay 4 năm thương yêu của đời mình, tôi vẫn không một ngày thôi thổn thức với thứ tình cảm quá đỗi thiêng liêng ấy. Tôi nhớ về bạn bè tôi, thầy cô tôi, tình yêu rạo rực và tươi mới của tôi, những người đã trót đi qua nơi đây, trót để lại một phần linh hồn mình ở đây, và trót làm một người đặc biệt, một Người HLU.

Tôi vẫn thường ghen tỵ một cách ghê gớm với các văn nghệ sĩ mỗi lần tôi cố dùng ngôn từ để bày tỏ nỗi lòng của mình trong bất lực. Tôi chắc rằng với những gì tôi đã “trót” với HLU, đủ để tôi, nếu được trời phú cho bản năng đó, tạo ra ít nhất một tác phẩm để đời.

Đôi khi tôi cũng thầm ghen tỵ với một số bạn bè của tôi, những người tiếp tục ở lại HLU trên cương vị mới. Khi tôi trông thấy họ rạng rỡ trên sân khấu nhà D trong một chương trình văn nghệ, bao kỷ niệm từ quá khứ trở về, ngập tràn trái tim tôi.

Tôi đã đứng trên sân khấu đó nhiều lần và để làm nhiều việc. Năm thứ nhất đại học là tham gia dàn đồng ca của Khoa; năm thứ hai, thứ ba, thứ 4 là để hát đơn ca, làm MC cho một chương trình tọa đàm và lần cuối cùng trên tư cách sinh viên là nhận bằng khen của Đoàn trường. Tôi nhớ rất rõ ánh đèn sân khấu, góc nhìn từ sân khấu và áp lực mà nó mang lại cho người đứng trên nó. Không nhiều người biết rằng, nhờ sân khấu này mà tôi đã trưởng thành hơn bao nhiêu, tự vượt qua chính mình bao nhiêu lần.

Tôi còn hình dung rất rõ từng góc cạnh, từng hành lang, từng căn phòng đã từng tồn tại ở nơi bây giờ là vườn hoa giữa sân trường. Nhà A luôn là hình ảnh đặc biệt trong trái tim tôi.

Ở trên kia, những giảng đường ở nhà B, nhà C, nơi KT29A của tôi đã trải qua những tháng năm mà chỉ cần nhắc đến đã nghẹn lòng. Ở đó tôi có những người bạn thân thiết, có một tập thể lớp đông vui, có nhiều tiếng cười và cả một tờ báo Catea chứa đựng nhiều tâm huyết. Ở nơi đó, tôi gặp những người đặc biệt, những người luôn mang đến cho tôi những điều đặc biệt và chiếm những vị trí đặc biệt trong lòng tôi.

Đâu đó trên nhà K5, tôi thấy những tiếng huyên náo và những buổi tranh luận nảy lửa của Luật Gia Trẻ.

Trên sân ký túc xá, một vài cô bạn tôi đang tất bật chuẩn bị cho bữa chiều. Bóng đêm tràn xuống, một vài bản Rock Việt của Trần Lập vang lên, hay đôi khi là tiếng đàn ghi-ta đong đưa của một anh chàng si tình nào đó… Thi thoảng, những đêm cuối tuần, sẽ có một vài tiếng sáo cất lên, thổn thức nỗi nhớ quê nhà…

Tôi nhớ dáng của nhiều thầy cô. Theo nhiều cách khác nhau, họ dạy cho tôi nhiều bài học về cuộc đời. Trưa nay có dịp qua trường, gặp lại một số thầy cô, tôi lại rút tay ra khỏi túi quần, lễ phép chào hỏi như suốt 4 năm tôi đã chào hỏi. Một ánh mắt và nụ cười đáp lại quen thuộc của thầy cô làm tôi ấm lòng, như cảm thấy mình vẫn còn là một phần của nơi đây.

Trái tim tôi luôn mềm lại khi nhớ về một nơi là “sáu phẩy năm”, như cách mà thương yêu của tôi đặt cho những bậc thang dẫn lên sân thượng nhà B. HLU mang cô ấy đến trong đời tôi như một cơn gió lạ lùng, tươi mới, đánh thức tận cùng những đam mê rạo rực và cả những gì trong sáng, lung linh nhất của tuổi thơ. Cô ấy mang đến cho tôi một cuộc sống thực sự mới mẻ và đầy đam mê. Dấu chân chúng tôi in lên mọi nơi ở khuôn viên HLU này, và chúng sống dậy bất cứ khi nào dấu chân tôi trở lại. Tình yêu lứa đôi đẹp như tranh vẽ càng khiến cho HLU trở nên thiêng liêng trong trái tim tôi.

Mỗi người sẽ tự chọn cho mình một góc của HLU, cũng như HLU sẽ tự tìm một góc trong trái tim mỗi người. Thời sinh viên chẳng bao giờ dài mãi, chỉ có tình yêu với HLU mãi thổn thức trên mỗi bước đường của mỗi người đã trót yêu nó, những Người HLU.

Trackback

no comment untill now

Add your comment now