Khi tôi đang viết những dòng này thì ở Đại học Luật Hà Nội đã có một sự thay đổi lớn: Thứ trưởng Bộ Tư pháp Hoàng Thế Liên đã được bổ nhiệm vào vị trí Hiệu trưởng, thay thế cho Giáo sư Lê Minh Tâm.
Cũng khi tôi đang viết những dòng này, những kỉ niệm của 4 năm sinh viên dưới mái trường Đại học Luật Hà Nội hiện về trước mắt tôi như một thước phim quay chậm. Và dù thật chậm, tôi cũng không dễ dàng để nhận ra đâu là hình ảnh vị Hiệu trưởng của tôi…Lần đầu tiên tôi gặp Hiệu trưởng là khi ông phát biểu trong Lễ khai giảng niên khóa của tôi, tháng 9 năm 2004. Tôi ngồi ở tầng 2, Hội trường nhà D và nhìn xuống hình dáng của ông ở sân khấu, xa xôi, lờ mờ… Tôi cũng không nhớ ông đã phát biểu những gì, chỉ nhớ ông cầm giấy và đọc, có lẽ đọc những điều đã thành công thức trong những bài phát biểu của ông. Chúng tôi ra về và trong đầu chỉ còn lại những giai điệu mà Thu Hiền, Trọng Tấn đã hát vào phần cuối chương trình.
Thế rồi kể từ kỉ niệm hiếm hoi đó, hầu hết trong chúng tôi không còn gặp lại ngài Hiệu trưởng nữa, cho đến tận Lễ bế giảng niên khóa gần 4 năm sau đó.
Ông không tham gia giảng dạy sinh viên hệ cử nhân.
Một vài người trong chúng tôi hay tham gia vào các đoàn thể, các hội diễn ở trường và thi thoảng thấy ông đến dự, cũng vẫn xa xôi, lờ mờ như thế, ở hàng ghế đầu dành cho các khách mời. Rồi cũng rất nhanh, ông bắt tay các quan khách và vội vã ra về.
Một vài người khác hay ngồi ở sảnh nhà B thì thi thoảng thấy ông, vẫn vội vã như thế, rời ô-tô lên phòng làm việc ở tầng 2, hay từ tầng 2 lên ô-tô ra về.
Còn tôi, tôi có một góc nhìn đặc biệt của riêng mình.
Tôi hay lê la ở các bãi cỏ nho nhỏ trước mặt nhà B và một vài lần thấy ông đứng ở hành lang bên ngoài phòng làm việc. Tôi cứ ngồi nhìn ông như vậy và cố hình dung về ông, ngài Hiệu trưởng đầy bí ẩn của HLU. Tất nhiên tôi chẳng hình dung ra được gì cả, cho đến khi ông trở vào phòng làm việc hay bất chợt gặp ai đó, bắt tay và rôm rả trò chuyện.
Ông là đề tài của nhiều cuộc nói chuyện của chúng tôi, nhưng nội dung chỉ vỏn vẹn của mấy điều, rằng ít khi được gặp ông. Người ta vẫn hay nói về ông như vậy, dù chẳng mấy ai công khai nói về ông như tôi đang làm trên diễn đàn này.
Người ta sợ đụng chạm.
Nhưng Hiệu trưởng, không ai khác, là người xứng đáng giành được sự quan tâm hàng đầu của sinh viên, hay ít ra là của tất cả những sinh viên quan tâm đến việc học và mái trường mà mình đang học.
Lẽ thường tình, dù chẳng ai nói ra, nhưng thâm tâm mỗi người đều muốn Hiệu trưởng giữ một vai trò nào đấy trong cuộc đời sinh viên của mình. Đó sẽ là điều vinh dự và là kỉ niệm không thể nào quên đối với bất kỳ sinh viên nào.
Lễ bế giảng niên khóa, cũng là lần cuối tôi gặp ông trong vai trò Hiệu trưởng, lòng tôi tràn đầy niềm tiếc nuối về những năm tháng đã qua. Tôi nhớ lại rằng, đã một vài lần tôi có ý định tìm gặp ông đề nghị một sự ủng hộ cho dự án Diễn đàn Sinh Viên Luật này, nhưng những trở ngại khác đã khiến tôi từ bỏ ý định đó.
Hôm nay, khi ngồi viết những dòng này, tôi chợt có một so sánh hơi buồn cười: tôi đã từng 2 lần gặp và nói chuyện với ông Hiệu trưởng trường MDIS (Singapore) bên lề các cuộc hội thảo du học của trường này và chưa một lần nói chuyện với ngài Hiệu trưởng của chính ngôi trường mình theo học.
Dù thời sinh viên đã trôi qua, tôi vẫn buồn và tiếc, hay là cảm thấy như một sự thiệt thòi.
Tôi ước, giá như mọi chuyện đã tốt hơn như thế …
Nguồn: http://sinhvienluat.vn/diendan/showthread.php?p=115726#post115726
no comment untill now