Đó là tựa đề của một phim truyền hình mà tôi đã không có dịp xem cho đến đầu đến đũa, lý do là hồi đấy lớp 10, tôi phải đi học trọ và nhà trọ thì không có TV. Cuối tuần đạp xe từ thành phố về quê thì mới xem được tập vá tập víu, nhưng cũng đủ để hiểu cốt truyện.
Những người thuê trọ trong xóm trọ đó đã lập nghiệp bằng nhiều con đường và những cay đắng cũng nhanh chóng đến với họ trong cuộc mưu sinh khắc nghiệt giữa Thủ đô. Thành Vinh đã vào vai một sinh viên mẫu mực, vì thế mà tôi không thích vai diễn của anh ta lắm. Cảnh đáng nhớ nhất của anh ta trong phim là cảnh pha mỳ tôm ăn tối. Mà mỳ tôm với sinh viên là đôi bạn cùng tiến, lạy Chúa.Điều đọng lại trong bộ phim đó là khát vọng của những sinh viên hay người ở tỉnh lẻ, muốn vươn lên cho bằng đời. Thành Vinh giờ đây đã sắp thành Tiến sĩ của ĐH Sydney. Anh ta đã trở thành hình mẫu mà nhiều người mơ ước. Thành công của anh ta đã là bầu trời ở phía trước của biết bao người.
…
Tôi còn nhớ, khi tôi khoảng 7, 8 tuổi, vào những buổi trưa hè, tôi thường nằm trên những xe rơm khô ở dọc đường làng, hai tay đan vào nhau để gối đầu và nhìn lên bầu trời quê xanh lồng lộng, với những đám mây trắng và ánh sáng mặt trời chói chang. Tôi thả hồn mình lên bầu trời đó, với những câu hỏi giản đơn: Mây cách ta bao xa, Trời có cao không nhỉ, Trên đó có gì, … để rồi vui như mở hội khi có tiếng máy bay vang lên. Những câu hỏi không có lời đáp đó đã theo tôi suốt những năm tháng tuổi thơ, ngay cả khi tôi đã tự giải thích được những câu hỏi của mình. Thiên văn học vì thế cũng là niềm hứng thú đặc biệt của tôi từ khi tôi được đọc cuốn Tự nhiên và Xã hội lớp 3, nó giúp tôi hiểu về bầu trời. Thậm chí đến bây giờ, mỗi lần nghe thấy tiếng máy bay, tôi vẫn cố tìm cách xem bằng được, như một sở thích thâm căn cố đế.
Một cách hoàn toàn bản năng, tôi đã đem những ước mơ của mình gửi lên bầu trời cao vút, và mỗi trưa hè chói chang, tôi đều cố để tận hưởng cảnh sắc đặc biệt của bầu trời xanh cao vút đó, để nghĩ về tương lai…
23 năm trong cuộc đời đã đắp lên võ não tôi nhiều điều cao đẹp, rồi cũng phũ phàng ném nhiều thứ trong số đó vào tận cùng của sự thất vọng, nhưng những ký ức đẹp đẽ về tuổi thơ luôn thường trực trong tôi và thúc giục tôi đi về phía trước. Nơi đó có bầu trời.
no comment untill now