Hôm nay chén pizza mí phòng xong đi đá bóng luôn. Tối về muộn, lại chén mỳ tôm. Tự dưng thấy có hứng nghĩ đến ăn uống.
Tôi là người không cầu kỳ, thậm chí đến mức xuề xòa trong chuyện ăn uống. Ở cơ quan, khi đi ăn cùng mọi người, thông thường tôi sẽ để mọi người quyết ăn cái gì thì tôi sẽ chấp hành cái đấy, vì đơn giản là ăn cái gì cũng no và 1 nửa của vấn đề đi ăn là VUI. Phải động trời lắm thằng Long này mí cọc cạch gõ về ăn uống.Cũng phải thôi, vì xuề xòa mấy thì vốn dĩ ai cũng có những nguyên tắc của riêng mình và cũng có những món ăn đặc biệt của riêng mình. Đối với tôi, trước hết là món xôi đỗ xanh.
Xôi đỗ xanh là một món mà ý nghĩa của nó cao cả hơn nhiều 1 món ăn thông thường. Nó như là một thứ màu nhiệm cho những kỳ thi. Khi tôi còn là học sinh, trước mỗi kỳ thi quan trọng, mẹ tôi đều nấu xôi đỗ xanh cho tôi ăn vào buổi sáng đi thi và bảo: ăn xôi đỗ để lấy may. Có lẽ vô tình mà cái thứ hạt nhà quê trộn vào gạo nếp đấy tên là đỗ, hay đậu và nó trở thành niềm may mắn cho mỗi kỳ thi.
Xôi đỗ cũng hay được mẹ tôi làm vào những dịp Tết, để cúng ông Công ông Táo, cúng tổ tiên. Khi đó, xôi đỗ nấu xong sẽ được mẹ ép thành những đĩa đầy đặn và đẹp mắt.
Mỗi lần tôi về quê và chuẩn bị đi xa, mẹ cũng dắt một gói xôi đỗ vào balo để tôi có đói thì ăn dọc đường, hay ra đến nơi cũng có cái mà ăn ngay.
Một món ăn đơn giản nhưng gợi cho tôi bao kỷ niệm và hơi hướng của làng quê.
no comment untill now