Hai hôm nay tôi đều ăn bánh chưng rán. Bánh chưng bố mẹ đùm cho từ quê, và lần nào cũng vậy, vali chật mấy bố mẹ cũng nhét cho bằng được ít nhiều đồ ăn cho tôi. Bánh chưng thì ngon. Bánh chưng rán cũng ngon. Nhưng bánh chưng rán làm cho tôi nhớ đến một chuyện. Một chuyện nghĩ lại có cả vui lẫn buồn.
Ấy là cái đợt giáp Tết năm tôi lớp 11. Hồi đấy khu trọ có 4 phòng, toàn anh chị em cùng trường với nhau cả, lại nhiều người cùng huyện, nên chơi với nhau rất thân thiết. Trong đấy, 4 anh em trai bọn tôi góp tiền nấu ăn chung. Giáp Tết, cả bọn đều hết tiền. Cái đợt đấy đói kém thế không biết. Nhịn đói cả ngày, 4 anh em chui lên giường hát cải lương, hò vè cho nhau nghe, tâm sự với nhau những ước mơ, rằng thì là mà sau này có tiền tao sẽ làm cái này, sắm cái kia, rằng thì là mà sau này tao sẽ thi trường này, đỗ trường kia, vưn vưn và vưn vưn, … cho quên đi cái đói. Đến 10h đêm thì không chịu được nữa, 4 thằng vét túi quần, góp lại được đúng 2.000 Đ (viết bằng chữ: hai nghìn đồng chẵn). Vâng, rất thảm hại ạ.2 nghìn đồng đấy chạy ra chỗ SVD Thanh Hóa mua được 1 cái bánh chưng rán nhỏ tý, cắt ra làm 4 miếng, anh em chia nhau. Thế là đủ để qua được 1 đêm.
__________________________
Hôm qua là ngày cuối cùng ông anh chiến hữu Việt Kaka làm việc tại VC. Thôi thì cũng đã chuẩn bị từ lâu, cái hẫng hụt, cái tiếc nuối nó cũng nhẹ nhàng đi ít nhiều. Em thì em chả biết nói dư lào, ông anh đi là lựa chọn của ông anh, còn ông em ở lại thì mất 1 cạ, chả biết vui hay buồn. Còn nhớ cái hôm trước Tết, em lên cơ quan không thấy ông anh ở chỗ ngồi quen thuộc, bảo không biết có vụ gì mà lại đột xuất thế này, hốt hoảng nặng :-j. Hóa ra ông anh chuyển chỗ ngồi
).
Còn nhớ hôm đầu tiên đi làm em đã lân la sang chỗ ông anh hỏi xin làm thủ môn, quen nhau từ cái ngày đầu tiên đấy. Thời gian làm việc cùng nhau ngắn ngủi, chỉ hơn nửa năm, nhưng cũng đủ cho 1 sự thân thiết, đủ cho một sự hẫng hụt khi biết tin ông anh ra đi.
Ngày mai, anh sẽ đi đến những chân trời mới, với những niềm vui mới. Thật lòng cho đến lúc này em không còn cảm thấy hẫng hụt nữa, vì em biết sẽ còn thường xuyên gặp và tán chuyện với anh, cũng như những tình cảm của chúng ta sẽ luôn ở trong mỗi chúng ta. Chuyện đời hợp tan là lẽ thường tình, chỉ có những gì chân thành thì sẽ luôn còn mãi, phỏng anh?
Chúc anh lên đường may mắn và nhiều thành công !
Em Chế.
no comment untill now