Thế là HLU của tôi tròn 30 tuổi…

Đã gần một năm rưỡi kể từ ngày tôi đứng ở Hội trường nhà D dự Lễ tốt nghiệp và chia tay 4 năm thương yêu của đời mình, tôi vẫn không một ngày thôi thổn thức với thứ tình cảm quá đỗi thiêng liêng ấy. Tôi nhớ về bạn bè tôi, thầy cô tôi, tình yêu rạo rực và tươi mới của tôi, những người đã trót đi qua nơi đây, trót để lại một phần linh hồn mình ở đây, và trót làm một người đặc biệt, một Người HLU.

Read the rest of this entry

Nhớ hộp bánh Trung thu đầu tiên
Mẹ mua bằng mồ hôi lẫn trong cơn mưa chiều
Quê mình hồi đấy chẳng ai dư dả nhiều
Chỉ ngoài phố huyện người ta bày, xem có bán được không.

Con chẳng biết những lo toan trên những giọt mồ hôi và đôi tay gầy của mẹ
Chỉ vòi vĩnh.

Mang quà trở về chiều Trung thu năm ấy
Nghĩ đến dáng mẹ gầy đạp xe liêu xiêu giữa con đường mưa tầm tã
Lòng con trĩu nặng
Chẳng thấy bánh Trung thu ngon một tý nào…

Đó là tựa đề của một phim truyền hình mà tôi đã không có dịp xem cho đến đầu đến đũa, lý do là hồi đấy lớp 10, tôi phải đi học trọ và nhà trọ thì không có TV. Cuối tuần đạp xe từ thành phố về quê thì mới xem được tập vá tập víu, nhưng cũng đủ để hiểu cốt truyện.

Những người thuê trọ trong xóm trọ đó đã lập nghiệp bằng nhiều con đường và những cay đắng cũng nhanh chóng đến với họ trong cuộc mưu sinh khắc nghiệt giữa Thủ đô. Thành Vinh đã vào vai một sinh viên mẫu mực, vì thế mà tôi không thích vai diễn của anh ta lắm. Cảnh đáng nhớ nhất của anh ta trong phim là cảnh pha mỳ tôm ăn tối. Mà mỳ tôm với sinh viên là đôi bạn cùng tiến, lạy Chúa.

Read the rest of this entry

Hôm nay chén pizza mí phòng xong đi đá bóng luôn. Tối về muộn, lại chén mỳ tôm. Tự dưng thấy có hứng nghĩ đến ăn uống.

Tôi là người không cầu kỳ, thậm chí đến mức xuề xòa trong chuyện ăn uống. Ở cơ quan, khi đi ăn cùng mọi người, thông thường tôi sẽ để mọi người quyết ăn cái gì thì tôi sẽ chấp hành cái đấy, vì đơn giản là ăn cái gì cũng no và 1 nửa của vấn đề đi ăn là VUI. Phải động trời lắm thằng Long này mí cọc cạch gõ về ăn uống.

Read the rest of this entry

Hai hôm nay tôi đều ăn bánh chưng rán. Bánh chưng bố mẹ đùm cho từ quê, và lần nào cũng vậy, vali chật mấy bố mẹ cũng nhét cho bằng được ít nhiều đồ ăn cho tôi. Bánh chưng thì ngon. Bánh chưng rán cũng ngon. Nhưng bánh chưng rán làm cho tôi nhớ đến một chuyện. Một chuyện nghĩ lại có cả vui lẫn buồn.

Ấy là cái đợt giáp Tết năm tôi lớp 11. Hồi đấy khu trọ có 4 phòng, toàn anh chị em cùng trường với nhau cả, lại nhiều người cùng huyện, nên chơi với nhau rất thân thiết. Trong đấy, 4 anh em trai bọn tôi góp tiền nấu ăn chung. Giáp Tết, cả bọn đều hết tiền. Cái đợt đấy đói kém thế không biết. Nhịn đói cả ngày, 4 anh em chui lên giường hát cải lương, hò vè cho nhau nghe, tâm sự với nhau những ước mơ, rằng thì là mà sau này có tiền tao sẽ làm cái này, sắm cái kia, rằng thì là mà sau này tao sẽ thi trường này, đỗ trường kia, vưn vưn và vưn vưn, … cho quên đi cái đói. Đến 10h đêm thì không chịu được nữa, 4 thằng vét túi quần, góp lại được đúng 2.000 Đ (viết bằng chữ: hai nghìn đồng chẵn). Vâng, rất thảm hại ạ.

Read the rest of this entry

Tự dưng hôm qua thấy entry mới của 2 cụ bên Lam Sơn đều bắt đầu bằng “A letter from”. Tự dưng hôm nay lại có một tâm trạng rất muốn viết một lá thư, một lá thư đặc biệt. Thư gửi mà chẳng có người nhận, à, không biết là có người nhận không và tôi hy vọng là có. Tôi mong lắm. Tôi mong là có.

“Thế em anh,

Hôm nay anh đọc trên Tuổi trẻ, có một bài báo tên là “Những nấm mồ trực tuyến”. Tác giả bài báo kể rằng, anh ta có 2 người bạn đã mất và vẫn lưu số của 2 người bạn đó. Thi thoảng, anh ta xem lại danh bạ, lần tới số của 2 người đó như một cách tưởng niệm. Anh ta cũng viết về những blog của những người đã khuất, những blog không bao giờ còn những entry mới, blast mới và trở thành những bia mộ trực tuyến.

Read the rest of this entry

Cuối cùng thì 1 tháng căng thẳng và áp lực cũng qua đi, vụ muasamtragop cũng đã set up xong các thứ. Một tháng qua tất bật với chuyện cơ quan và những vụ kinh doanh riêng. Tháng qua đi lại nhiều. Riêng vụ nghiệm thu và quyết toán site của báo Gia đình Xã hội đã mất trên dưới 5 lượt đi lại rồi. Vụ mua bán tên miền, vụ giấy phép hội chợ của muare, các hợp đồng và trăm thứ bà nhằng khác. Việc riêng cũng đang phải gây dựng từ đầu và có nhiều thứ phải lo.

Read the rest of this entry

Bởi vì cả ngày đã kín mít đủ các loại công việc và hẹn hò, nên quả Tổng kết thường niên được công bố hơi muộn một chút.

Năm 2008 là một năm cực nhiều cảm xúc. Có quá nhiều sự kiện lớn đã dồn nén lại chỉ trong 366 ngày. Sự kiện nào cũng lớn, cũng nhiều ý nghĩa, thậm chí mang tính bước ngoặt lịch sử. Viết ra đây không phải chỉ để chia sẻ với mọi người, mà còn là một cách tự nhìn nhận lại bản thân.

Read the rest of this entry

Hôm nay mẹ ra viện và đã về nhà. Ơn trời, mọi thứ đã diễn ra hoàn hảo hơn cả mong đợi. Hôm nọ con về, mẹ mới mổ xong được vài tiếng, rất mệt, phải truyền dịch và phải tiêm thuốc giảm đau. Mẹ cố tỉnh dậy để nói chuyện với con nhưng con bảo mẹ cứ nghỉ đi cho khỏe.

Giọng mẹ yếu và khuôn mặt mẹ rất xanh. Con chợt thấy, dường như tuổi già đang ập đến với mẹ.

Còn nhớ ngày con học lớp 5, cô giáo hỏi con bố mẹ sinh năm bao nhiêu. Con bảo, bố em năm 60, mẹ em năm 62. Cô giáo tròn xoe mắt bảo: Bố mẹ em trẻ thế á? Cũng phải thôi vì hầu hết các bạn cùng lứa tuổi với con đều không phải là con đầu trong gia đình.

Hồi đó, bố mới 36, còn mẹ 34.

Read the rest of this entry

Giật cái title giống bạn Mướp mí Kaka đặng câu ít pageviews.

Ngủ gần hết canh 2 mí dậy dù không thấy tiếng gà gáy nào (quanh đây không có quả chuồng gà nào thì phải, chắc lên bàn thờ hết rồi :-j). Để đến cái giờ này, trằn trọc băn khoăn giấc chẳng thành :) ).

Từ ngày bạn Mướp ra hành lang ngồi, cái chốn tĩnh mịch ấy chợt như cái chợ vỡ. Khi thì mấy chị già bên VCM ra buôn, khi thì oánh lộn mí Việt Kaka, oánh cả mình :-j. Hãi nữa là tính bạn Mướp vốn không chấp nhận thời cuộc, thích dời sơn lấp biển, một tay vá giời, nên khi mới bon chen được 1 suất ngoài hành lang, bạn lập tức xây dựng một cái “Vườn kổ tik” hem giống cái nào trên cái cuộc đời lày. Quay bàn ngược thì bạn bẩu thông thống thông thống, đành quay ngang cho chu trình khép kín, mí lị có cái view đẹp, thỉnh thoảng trông ra ban công lại thấy mấy đồng chí soi gương mí lị nặn mụn. Thật là vãi hết cả linh hồn. Bạn cũng có vẻ chưa quen mí lị chức danh Lễ tân tầng 23 lắm nên thấy dòng người qua lại tấp nập ai cũng đá cho bạn một cái ánh mắt super soi, bạn hơi cóng. Nói chung đã ở cái vị trí địa lý nằm trên con đường tơ lụa thì phải chấp nhận làm người của công chúng thôi, vui buồn gì chả biết, nhưng mà đành :-j.

Read the rest of this entry