Thế là HLU của tôi tròn 30 tuổi…
Đã gần một năm rưỡi kể từ ngày tôi đứng ở Hội trường nhà D dự Lễ tốt nghiệp và chia tay 4 năm thương yêu của đời mình, tôi vẫn không một ngày thôi thổn thức với thứ tình cảm quá đỗi thiêng liêng ấy. Tôi nhớ về bạn bè tôi, thầy cô tôi, tình yêu rạo rực và tươi mới của tôi, những người đã trót đi qua nơi đây, trót để lại một phần linh hồn mình ở đây, và trót làm một người đặc biệt, một Người HLU.
Read the rest of this entry
Khi tôi đang viết những dòng này thì ở Đại học Luật Hà Nội đã có một sự thay đổi lớn: Thứ trưởng Bộ Tư pháp Hoàng Thế Liên đã được bổ nhiệm vào vị trí Hiệu trưởng, thay thế cho Giáo sư Lê Minh Tâm.
Cũng khi tôi đang viết những dòng này, những kỉ niệm của 4 năm sinh viên dưới mái trường Đại học Luật Hà Nội hiện về trước mắt tôi như một thước phim quay chậm. Và dù thật chậm, tôi cũng không dễ dàng để nhận ra đâu là hình ảnh vị Hiệu trưởng của tôi…
Read the rest of this entry
Trung thu kinh thành mấy năm nay
Kẻ bán người mua thấy mà hay
Giá bánh đội giời lên cao ngất
Thế mà hàng quán chẳng ngơi tay
Bánh trái nào ăn được mấy bận
Hết rằm rồi lại vứt đi ngay
Tủi thân thằng bé nơi hè phố
Quanh năm bụng lép mấy ai hay.
Nhớ hộp bánh Trung thu đầu tiên
Mẹ mua bằng mồ hôi lẫn trong cơn mưa chiều
Quê mình hồi đấy chẳng ai dư dả nhiều
Chỉ ngoài phố huyện người ta bày, xem có bán được không.
Con chẳng biết những lo toan trên những giọt mồ hôi và đôi tay gầy của mẹ
Chỉ vòi vĩnh.
Mang quà trở về chiều Trung thu năm ấy
Nghĩ đến dáng mẹ gầy đạp xe liêu xiêu giữa con đường mưa tầm tã
Lòng con trĩu nặng
Chẳng thấy bánh Trung thu ngon một tý nào…
Mặt trời soi rực rỡ, gió đùa tóc em bay
Giỏ cơm trên tay, em đi đưa cơm cho mẹ em đi cày
mẹ ơi, mẹ nghỉ tay, trời trưa vừa tròn bóng
mẹ ăn cơm cho nóng mà để trâu cho con chăn (ớ) chăn trâu
mai đây lúa thơm xóm thơm làng, lúa thơm lừng cả bàn tay
là thơm nắng hôm nay khi em đưa cơm cho mẹ em đi cày
Đường hành quân diệt Mỹ, bố hỏi cuối thư vui
Lúa xuân thêm bông, ngô khoai xanh tuơi ai giỏi giang tay cầy
mẹ ơi, mẹ hẳn vui, chiều qua đọc thư bố
lời bố khen con nhớ, mẹ đảm đang con chăm ngoan, lúa lên mai
Mai đây chiến thắng bố về, sẽ nghe mẹ kể chuyện con
rằng con bé lon ton, khi con đưa cơm cho mẹ vui đi cày.
http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=REMuuRjtqw
Có một kỷ niệm tôi không bao giờ quên.
Đó là vào một trưa hè ở quê khi tôi học hết lớp 7. Chú Thuận, chú ruột tôi, một người trông trẻ trung và hiền lành, ngồi nói chuyện với tôi. Chú kể cho tôi nghe chuyện ngày xưa chú đi học như thế nào. Rồi chú đọc bài thơ chú thích nhất. Chú đọc từ đầu đến cuối. Không sót một chữ.
Read the rest of this entry
Theo Bộ trưởng Nguyễn Xuân Phúc, cho đến chiều nay (3/6), Chính phủ đã nhận được 171 phiếu chất vấn, trong đó Thủ tướng nhận được 7 phiếu từ các đại biểu Quốc hội.
Theo đề nghị của Chính phủ, Phó Thủ tướng Thường trực Nguyễn Sinh Hùng và 7 thành viên Chính phủ sẽ tham gia trả lời phiên chất vấn. 7 bộ trưởng thuộc các bộ: Lao động – Thương binh – Xã hội, Công thương, Tài nguyên – Môi trường, Y tế, Văn hóa – Thể thao – Du lịch, Kế hoạch – Đầu tư, Tài chính.
(Theo VietNamNet - http://vietnamnet.vn/chinhtri/2009/06/851134/ )
Đó là tựa đề của một phim truyền hình mà tôi đã không có dịp xem cho đến đầu đến đũa, lý do là hồi đấy lớp 10, tôi phải đi học trọ và nhà trọ thì không có TV. Cuối tuần đạp xe từ thành phố về quê thì mới xem được tập vá tập víu, nhưng cũng đủ để hiểu cốt truyện.
Những người thuê trọ trong xóm trọ đó đã lập nghiệp bằng nhiều con đường và những cay đắng cũng nhanh chóng đến với họ trong cuộc mưu sinh khắc nghiệt giữa Thủ đô. Thành Vinh đã vào vai một sinh viên mẫu mực, vì thế mà tôi không thích vai diễn của anh ta lắm. Cảnh đáng nhớ nhất của anh ta trong phim là cảnh pha mỳ tôm ăn tối. Mà mỳ tôm với sinh viên là đôi bạn cùng tiến, lạy Chúa.
Read the rest of this entry
Hôm nay chén pizza mí phòng xong đi đá bóng luôn. Tối về muộn, lại chén mỳ tôm. Tự dưng thấy có hứng nghĩ đến ăn uống.
Tôi là người không cầu kỳ, thậm chí đến mức xuề xòa trong chuyện ăn uống. Ở cơ quan, khi đi ăn cùng mọi người, thông thường tôi sẽ để mọi người quyết ăn cái gì thì tôi sẽ chấp hành cái đấy, vì đơn giản là ăn cái gì cũng no và 1 nửa của vấn đề đi ăn là VUI. Phải động trời lắm thằng Long này mí cọc cạch gõ về ăn uống.
Read the rest of this entry
Hai hôm nay tôi đều ăn bánh chưng rán. Bánh chưng bố mẹ đùm cho từ quê, và lần nào cũng vậy, vali chật mấy bố mẹ cũng nhét cho bằng được ít nhiều đồ ăn cho tôi. Bánh chưng thì ngon. Bánh chưng rán cũng ngon. Nhưng bánh chưng rán làm cho tôi nhớ đến một chuyện. Một chuyện nghĩ lại có cả vui lẫn buồn.
Ấy là cái đợt giáp Tết năm tôi lớp 11. Hồi đấy khu trọ có 4 phòng, toàn anh chị em cùng trường với nhau cả, lại nhiều người cùng huyện, nên chơi với nhau rất thân thiết. Trong đấy, 4 anh em trai bọn tôi góp tiền nấu ăn chung. Giáp Tết, cả bọn đều hết tiền. Cái đợt đấy đói kém thế không biết. Nhịn đói cả ngày, 4 anh em chui lên giường hát cải lương, hò vè cho nhau nghe, tâm sự với nhau những ước mơ, rằng thì là mà sau này có tiền tao sẽ làm cái này, sắm cái kia, rằng thì là mà sau này tao sẽ thi trường này, đỗ trường kia, vưn vưn và vưn vưn, … cho quên đi cái đói. Đến 10h đêm thì không chịu được nữa, 4 thằng vét túi quần, góp lại được đúng 2.000 Đ (viết bằng chữ: hai nghìn đồng chẵn). Vâng, rất thảm hại ạ.
Read the rest of this entry